Hành trình về quê làm lễ 100 ngày cho cố Tú Anh, nữ lao động Việt qua đời tại khu công nghiệp Seongseo, Daegu
Hành trình cha mẹ cố Vũ Tú Anh trở về Việt Nam làm lễ 100 ngày sau khi con gái qua đời tại khu công nghiệp Seongseo, Daegu. Câu chuyện về nỗi đau, tình thân và cuộc sống của lao động Việt tại Hàn Quốc.
Lời tòa soạn
Năm ngoái, chúng tôi đã thực hiện loạt ba bài viết về lễ 49 ngày của cố Tú Anh, tên tiếng Việt Vũ Tú Anh, sinh năm 2000, mất năm 2025. Tú Anh là lao động Việt Nam làm việc tại khu công nghiệp Seongseo, Daegu và qua đời trong quá trình bị cưỡng chế truy quét.
Tháng Hai năm nay, chúng tôi tiếp tục đồng hành cùng cha mẹ của Tú Anh là ông Bư Văn Sung và bà Nguyễn Thị Thu Huyền trong chuyến trở về quê nhà tại TP Hồ Chí Minh để làm lễ 100 ngày cho con gái. Hành trình này được ghi lại trong ba kỳ.

Mặt trời đã lặn từ lâu, nhưng bên trong một nhà máy dệt thuộc khu công nghiệp ở huyện Chilgok, tỉnh Gyeongbuk, máy móc vẫn không ngừng vận hành. Ánh đèn chưa tắt hắt ra sân ký túc xá, soi rõ con đường nhỏ phía trước.
Tại đây, vợ chồng ông Bư Văn Sung, 50 tuổi và bà Nguyễn Thị Thu Huyền, 47 tuổi, đang sinh sống cùng một lao động Việt Nam khác. Căn hộ gồm ba phòng, có phòng khách và bếp chung. Trong phòng khách, bà Huyền, bạn trai của cố Tú Anh là anh Phạm Phi Long, 27 tuổi và anh trai ruột của bà đang cẩn thận đóng gói các thùng hàng gửi theo diện hành lý ký gửi máy bay.
Đã 7 năm 8 tháng kể từ lần cuối bà Huyền trở về quê. Mỗi thùng hành lý chỉ được phép tối đa 20 kg, nhưng chiếc cân cho thấy con số đã vượt xa giới hạn. Bên trong là hồng sâm làm quà cho mẹ ruột bà Huyền là bà Hương, 70 tuổi, cùng nhiều socola Hàn Quốc dành tặng các cháu và người thân nhỏ tuổi.
Gương mặt bà Huyền khi đóng gói đồ đạc khá bình thản. Hôm đó là ngày 1 tháng 2, chỉ còn ba ngày nữa là tròn 100 ngày kể từ khi Tú Anh qua đời vào ngày 4 tháng 2. Suốt 100 ngày qua, những suy nghĩ cuộn trào và nỗi đau xé lòng liên tục dày vò người mẹ.
Sáng sớm hôm sau, bà sẽ bay về TP Hồ Chí Minh để làm lễ 100 ngày cho con. Theo phong tục Phật giáo tại Việt Nam, ngày xuất hành cũng rơi vào dịp rằm, nên bà giữ mình thanh tịnh và ăn chay đơn giản.

Chiếc khăn quàng cổ Tú Anh tặng mẹ
Rạng sáng ngày 2 tháng 2, khi đồng hồ điểm 4 giờ, bầu trời còn vương ánh trăng tròn sắp tới kỳ viên mãn. Từ nhà máy dệt gần đó vẫn vọng lại tiếng máy chạy đều đều.
Nhìn anh trai và anh Phạm Phi Long chuyển hành lý ra xe, bà Huyền khẽ vuốt chiếc khăn quàng cổ đang quấn chặt quanh cổ mình. Đó là món quà Tú Anh từng mua tặng cho cha mẹ, mỗi người một chiếc.
Trong lòng bà cũng canh cánh nỗi thương dành cho Phi Long, người đã đến giúp gia đình chuẩn bị chuyến đi. Trước khi rời đi tới sân bay Gimhae trong buổi sớm tinh mơ, bà ôm chặt anh như một lời động viên lặng lẽ.
Khoảng 6 giờ sáng, sân bay đông kín người. Những gương mặt háo hức vì sắp được về quê hoặc đi du lịch hiện rõ khắp nơi. Giữa dòng người ấy, bà Huyền lặng lẽ, gương mặt trầm như mùa đông.
Suốt chuyến bay, bà gần như không nói gì. Khi máy bay hạ độ cao và vùng đất Việt Nam hiện ra dưới khung cửa sổ, bà chỉ khẽ nghiêng đầu nhìn xuống trong giây lát.

Nước mắt nơi sân bay Sài Gòn
Băng chuyền di động tại sân bay Tân Sơn Nhất như đưa bước chân bà Huyền tiến nhanh hơn về phía cửa ra. Ở đó, em dâu của Tú Anh là chị Bùi Thị Huệ, 41 tuổi, đã đứng chờ sẵn.
Vừa nhìn thấy nhau, khuôn mặt vốn khô khốc của bà Huyền lập tức nhòe nước mắt. Cái ôm siết chặt thay cho hàng trăm lời chưa kịp nói.
Trước đó, bà Kim Hee Jung, Chủ tịch Chi nhánh khu công nghiệp Seongseo thuộc Liên đoàn Lao động Kim loại Hàn Quốc và nhà hoạt động Yoon Da Hye cũng đã có mặt tại Việt Nam. Khi ôm lấy họ, bà Huyền lại bật khóc thêm lần nữa.


Con đường về nhà
Chiếc xe van cỡ trung chở cả đoàn lăn bánh về quê nhà ở huyện Gò Công. Qua khung cửa kính là dòng xe máy nối đuôi nhau đặc trưng của miền Nam. Thấp thoáng bên đường là một nhà máy dệt, nơi bà Huyền từng làm việc trước khi sinh Tú Anh.
Bà đã làm việc ở đó đến sát ngày sinh con. Sau khi sinh và nghỉ ngơi một thời gian ngắn, năm tháng sau bà lại quay trở lại nhà máy.
Tuổi thơ của bà trôi qua gần Hà Nội, nhưng vì cuộc sống khó khăn, bà phải bỏ dở việc học để vào TP Hồ Chí Minh mưu sinh. Gia đình chưa bao giờ dư dả.
Cuối cùng, con hẻm dẫn vào ngôi nhà thân quen hiện ra trước mắt. Ở cuối hẻm, mẹ bà Huyền đứng lặng chờ. Hai người phụ nữ, hai thế hệ, chung một nỗi đau.
Bà Huyền dang rộng vòng tay bước tới ôm mẹ. Chiếc khăn quàng cổ họa tiết caro đung đưa theo từng chuyển động. Con hẻm nhỏ, nơi chứa đựng cả một đời người, lặng lẽ ôm lấy hai mẹ con đang nức nở.
Bà Huyền gục vào lòng mẹ và khóc rất lâu.
Cuộc hội ngộ sau nhiều năm xa cách không chỉ là sự trở về của một người con, mà còn là hành trình mang theo nỗi mất mát không gì bù đắp được.

Theo newsmin
Bình luận 0